vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:


-" Đừng chạm vào cuộc sống của a nữa đc k? đừng cản trở bước đi của a nữa,xin e ! "
...
..

-" A là đồ tồi,a k xứng đáng với tình yêu của tôi Long ạ "
Đó là lời chia tay nó đã nói với Trang và đó cũng là lời cuối cùng Trang nói trong khi khóc nức nở rồi cúp máy.


Trang tắt máy quá nhanh,Trang k kịp nhận ra,k kịp nghe thấy những tiếng nấc nghẹn lòng.. Ở đầu dây bên kia.

-Đúng,a là 1 kẻ tồi tệ,1 gã tồi yêu e nhất.
Nó và Trang yêu nhau đc 2 năm,1 khoảng thời gian dài và êm đềm cho đến khi chuyện xảy ra.
Nó vội vàng lau nước mắt rồi chầm chậm nhớ lại ngày đầu khi quen Trang.

...

Đó là 1 buổi chiều năm nó học lớp 12,sau tiết học hóa nó đc cô giáo phân công rửa và đi cất
đồ dùng dụng cụ thí nghiệm của buổi học. Có hẹn với lũ bạn đi đá bóng,nó vội vã làm thật nhanh.
Cất đồ xong nó lao thật nhanh ra cửa và ...

-Rầm ! nó va phải 1 ai đó.

Nó loạng choạng lùi ra phía sau,trước mặt nó là 1 cô gái đang ngồi bệt dưới đất,1 tay chống còn 1 tay
xoa đầu .. Nó tiến lại giơ tay ra

-Xin lỗi e , a vội quá , e k sao chứ?
Cô gái nắm lấy tay nó đứng dậy rồi nói :
-Biết người ta bao nhiêu tuổi mà gọi là e,vô duyên.
Nó hơi bất ngờ vì câu nói đấy,nó gọi thế là vì cô gái có dáng vẻ nhỏ bé,trông chỉ như các cô gái lớp dưới.
Cười ngượng,nó đáp lại:
-Hì. Vậy mình xin lỗi,bạn ko sao chứ?
-Tôi k sao,may mà tôi k mang thứ gì vào đây cất,k thì bạn đền ốm.
Cô gái nhặt cặp sách lên rồi quay đi,nó vẫn đứng đấy nhìn theo,bất chợt cô gái nói với lại :
-Mình tên Trang,học 12A3
Nó mỉm cười rồi lại chợt nhớ ra lũ bạn đang chờ,nó vội vàng chạy ra sân bóng.
...
..

Xẩm tối,đang lang thang trên đường về nhà,nó rẽ vào 1 quầy bán thẻ điện thoại. 1 người có dáng vẻ hơi quen
quen đang đứng trước nó,hình như là Trang.
-" Đúng là cô bé chiều nay mình va phải,cô ấy cũng mua thẻ phone à?Chắc nhà cô ấy gần đây "
Trang k nhận ra nó đang đứng ngay đằng sau.
...

-Bắn cho cháu 100k mạng Viettel.
-Đọc số đi cháu
-098xxxxxxx
...

Nhanh tay,nó bấm lấy số phone của Trang rồi quay người lại chạy đi thật nhanh.
Trang quay ra nhìn nhưng k nhận ra nó.
...

Tối đến,sau 1 hồi đắn đo,nó quyết định nhắn tin cho Trang.
-Này Trang,chiều nay lúc va phải mình bạn ko sao thật chứ??
15p sau...
-Thật ! mà sao bạn lại có số mình vậy 0.o??
-Tình cờ thôi,hôm nào bạn rảnh,mình có thể mời bạn đi ăn gì đó đc ko?
-Tại sao mình phải đồng í??
-Thì cứ coi như là mình xin lỗi vụ chiều nay đi
-Đc rồi. Ăn chè nha,mà nói trước mình ăn nhìu lắm đấy. OK.hehe
-OK. Mình cho bạn ăn no căng luôn
...

Nó và Trang quen nhau như vậy,đơn giản và nhẹ nhàng,rồi thời gian trôi,dần dần 2 đứa yêu nhau.
...

1 dòng nước mắt lại trào ra khi nó vô tình nhìn vào bức ảnh 2 đứa chụp chung để trên bàn học. Khẽ lau
nước mắt,nó úp tấm hình xuống rồi tắt điện đi ngủ
...

Lúc mới chia tay,Trang vẫn cố gắng níu kéo nó,mặc dù Trang k sai.Trang k làm điều gì sai để nó chia tay cô.

Nhưng Trang vẫn cố gắng níu lấy nó,Trang đã khóc,khóc nhiều lắm,mắt Trang sưng lên. Vì Trang vẫn yêu nó,yêu nhiều lắm.

Nhiều khi tưởng chừng Trang k chịu nổi cơn đau này,nó nói chia tay quá đột ngột và k hề có 1 lí do nào giải thích đc sự thay đổi của nó. Mỗi lần nhớ nó,Trang lại khóc,lại gọi điện,nhắn tin cho nó.
Nó vẫn lạnh lùng,vẫn đẩy Trang ra bằng những lời lẽ lạnh nhạt,đôi khi còn nặng lời với Trang.Thất vọng,cô đơn

trong buồn tủi. Trang cắn răng chịu đựng trong suốt thời gian đó.
...

Nó k còn ba mẹ,ba nó mất vì 1 tai nạn hồi nó lớp 3,rồi khi nó lên lớp 5 thì mẹ nó cũng bỏ lại nó vì căn bệnh
ung thư quái ác. Nó sống 1 mình trong căn nhà cấp 4 nhỏ bé mà ba mẹ để lại,khi bé nó còn được họ hàng
giúp đỡ,nhưng từ năm vào cấp 3,nó phải tự lo cho cuộc sống của nó,nó làm thêm sau mỗi buổi học để kiếm tiền.
Lâu lâu nó vẫn đc các cô,chú,bác bên nội tru cấp 1 khoản nhưng rất ít. 1 cuộc sống khó khăn nhưng vẫn rất vui vẻ,và dường như từ lúc có Trang,nó có thêm nhiều nghị lực hơn.
...
Trái ngược với nó.. Trang là con gái 1,gia đình khá giả.Ba mẹ đều là công nhân viên chức.Trang có thân hình nhỏ nhắn,dễ thương,nhất là cái má lúm đồng tiền mà lúc nào nó cũng say mê nhìn ngắm mỗi khi Trang cười.
Nó vẫn hay trêu Trang.
-" Sau này a lấy e,con của chúng mình nhất định sẽ có cái má lúm giống e và cái răng khểnh giống a "
Trang đỏ mặt,nhẹ nhàng tựa đầu lên vai nó. Cả 2 rất hạnh phúc.
...
1 năm trôi qua kể từ khi chia tay,có lẽ con người ta khi mà phải chịu 1 nỗi đau nào đó quá lớn,phải đối mặt,
phải sống trong nỗi đau ấy,dần dần họ cũng sẽ quên đi,sẽ trở nên vô cảm.
Trang cũng vậy,Trang đã quên đc Long,Trang hận Long. Và hình như vì quá hận nên Trang muốn nó biết rằng.. Ko có nó,Trang vẫn sống,Trang vẫn có thể hạnh phúc,ko việc gì cô phải hối tiếc 1 người vô tình,bạc bẽo như vậy nữa.
...
Khoảng thời gian đó,nó cố tỏ vẻ như k có gì ảnh hưởng,k có gì xảy ra với nó.Nó cố gắng tránh mặt Trang,nếu
có vô tình gặp nhau,nó cũng chỉ cười lạnh nhạt rồi quay ngoắt đi,Trang cũng vậy.Nhưng cô đâu biết rằng lại
1 lần nữa.. Cô k kịp nhìn thấy những giọt nước mắt của ai đó đang nhẹ lăn.
Ở sâu trong trái tim nó,vẫn còn tên 1 người con gái.. là Trang.
..
Nó vẫn yêu Trang,nó k bao giờ muốn rời xa Trang.Nhưng vì muốn Trang hạnh phúc,muốn Trang có 1 cuộc sống no đủ,nó đành chấp nhận phải rời xa Trang,chưa 1 lúc nào nó quên đi Trang.
Nó vẫn giữ những tấm hình của Trang,những món quà Trang tặng,gìn giữ cẩn thận.Vẫn nâng niu,vẫn xem như
nó và Trang vẫn đang yêu nhau..
Nó xót xa hình dung lại ngày hôm đấy..
...
7h tối,nó đang nằm đọc sách,có tiếng gõ cửa.Đoán là thằng bạn cùng lớp đến mượn sách hoặc là Trang đến
kéo nó đi đâu đó chơi như mọi khi.Nó mừng rỡ ra mở cửa.
Trước mặt nó là 1 người đàn ông và 1 phụ nữ trạc tuổi bố mẹ nó,có lẽ là 1 đôi vợ chồng.
..

-Cậu là Long phải ko?
-Dạ Phải ! 2 bác có việc gì ạ?
-Ừ,vợ chồng tôi có chuyện muốn nói.
-Vâng,mời 2 bác vào trong nhà,cháu pha chè rồi nói chuyện.
-Thôi khỏi,chúng tôi nói nhanh thôi.
Vừa ngồi xuống ghế,người phụ nữ lên tiếng.
-Cậu yêu cái Trang,con gái chúng tôi phải ko?

Nó sững người,hóa ra đây là ba mẹ Trang,mặc dù yêu nhau 2 năm nay,nhưng chưa bao giờ nó vào nhà Trang,
chưa bao giờ nó gặp ba mẹ Trang,sở dĩ nó nghĩ vì cả 2 đứa vẫn đang đi học,như vậy có lẽ k nên.

-Vâng,vậy ra 2 bác là ba mẹ của Trang ạ,cháu xin lỗi.Cháu vô í quá,tại cháu chưa có dịp đc gặp 2 bác nên..
Người phụ nữ chặn lại.
-Tôi muốn cậu tránh xa cái Trang nhà tôi ra.
Nó lặng người,môi run run và mất 1 lúc nó mới bình thường trở lại,nó cúi mặt xuống
-Chắc cậu cũng biết tại sao tôi cấm cậu rồi,chúng tôi chỉ có mình nó thôi. Tôi muốn nó có 1 cuộc sống hạnh phúc,no đủ,sung túc nhất.
-Vâng ! Cháu hiểu.Cháu xin lỗi.
-Nếu cậu thật sự yêu nó,hãy để nó có 1 người chồng tốt.Đừng nói với nó về cuộc gặp hôm nay.Chào cậu.

Nó như người vô hồn,2 dòng lệ từ từ trào ra,cay đắng.Nó cắn chặt môi rồi lặng lẽ khóc.
Nó chia tay Trang,nó đã phải chuẩn bị tâm lí,cố gắng nói bằng giọng điệu lạnh lùng nhất,cố gắng k bật khóc
lúc nói.Nó chỉ gọi điện,nó k dám gặp Trang,vì nó biết Trang sẽ giữ nó lại hỏi lí do bằng đc,Trang sẽ khóc.
Nó sẽ k chịu đc khi thấy Trang khóc,nó sợ nó lại yếu lòng,nó lại ôm lấy Trang.Sẽ làm ba mẹ Trang thất vọng.
...

Nó luôn dõi theo Trang,luôn là người lặng lẽ đi sau Trang,âm thầm đứng nhìn Trang từ 1 góc nào đó.Nó k biết
chia sẻ với ai ngoài 1 thằng bạn thân hồi cấp 3 tên Huy,cũng là bạn của Trang.
Huy vẫn luôn an ủi nó,động viên,khích lệ nó cố gắng sau ngày ấy,là người gián tiếp thăm hỏi tình hình của
Trang cho nó.
..

-Chuyện đã rồi,mày đừng ôm buồn mãi nữa.Trang nó vẫn ổn và nó sẽ hạnh phúc thôi mà.
-Có lẽ đến khi nào Trang lấy chồng,tao mới thực sự yên tâm về Trang.
-Thế mày định cứ diễn vai diễn kẻ bạc tình rồi ôm buồn đến bao giờ,mày cũng phải bắt đầu lại như Trang chứ?
-Ừ... Nhưng k phải lúc này mày ạ..
...

Rồi Trang cũng có người yêu mới,tên là Cường. Là 1 người đàn ông thành đạt,phong độ.nghe Huy kể hình như là 1 đối tác gì đó với ba của Trang,1 lần vào nhà Trang ăn cơm,họ gặp nhau...
..

-Trang sắp cưới rồi đấy,mày yên tâm đc chưa?
-Ừ,chắc rồi.
-Thế mày tính như nào?
-Học xong rồi nhưng mà chắc tao k có khả năng xin đc việc đâu,k có tiền mày ạ.
-Thế chả nhẽ cứ ở nhà?
-Đâu có,tao định sắp tới sang Nga đi xuất khẩu lao động,có ông bác đang làm bên đấy giới thiệu,hơi vất 1 tí nhưng sức mình có thì lo gì,đi vài năm kiếm ít vốn đã rồi tính chuyện sự nghiệp sau.
-Mày muốn đi là vì muốn quên Trang đúng ko?
-Mày...
-Ừ thôi như thế cũng tốt cho mày.
...

Và dường như mọi thứ k bao giờ suôn sẻ như người ta mong muốn,ngày định mệnh ấy cũng đến.
Trang đang trên đường đi tập thể dục như mọi khi vào mỗi buổi sáng,qua 1 dãy phố,khi Trang đang dừng lại để nghỉ.

-Xoảng!!!

có tiếng gì đó vỡ ở phía trên đầu,Trang nhìn ngước lên.Bỗng vô số mảnh thủy tinh nhỏ bé rơi xuống,rơi cả vào mắt Trang,rất may những mảnh to đều k rơi trúng cô. Chưa kịp định hình là bụi hay là gì,Trang đưa tay lên dụi dụi vào mắt. Rồi Trang hét lên đau đớn sau đó lăn ra bất tỉnh.
...

Tỉnh dậy,Trang thấy đau,rất đau ở 2 mắt,cô k mở ra đc,vì đau,và vì hình như có 1 dải băng quấn quanh mắt Trang.
Trang rất sợ,cô bật dậy rồi 2 tay đưa ra phía trước mò mẫm,miệng gọi tên ba mẹ liên hồn.
1 bàn tay nắm lấy tay Trang.

-Con yêu,mẹ đây,đừng sợ,có mẹ đây rồi,k sao đâu con,mọi thứ ổn rồi.
-Mẹ ơi,con đau lắm,tối lắm,con k mở mắt đc,con đang ở đâu??
-Mắt con đang đau,đừng mở ra.Con đang trong bệnh viện,ba mẹ đều ở đây cả rồi,con đừng sợ.
-Tối lắm mẹ ơi,con đau lắm,con bị làm sao rồi mẹ ơi.Mẹ nói đi?
-Có người làm vỡ cửa kính,con bị thủy tinh rơi vào mắt,nhưng k sao đâu,ba mẹ ở với con đây rồi.
-Mắt con có bị sao k mẹ? con thấy đau lắm,con k mở ra đc.
-Con nằm xuống,đừng sợ.Ba mẹ sẽ kêu bác sĩ chữa cho con ngay,con yêu đừng lo.
...

Trang đc chuẩn đoán là bị chấn thương giác mạc nghiêm trọng,điều kinh khủng hơn nữa là.. Trang sẽ k còn đc nhìn thấy ánh sáng trở lại nữa.Nghe bác sĩ nói,ba mẹ Trang bật khóc nức nở,thương con gái duy nhất,chỉ vài tuần nữa là lên xe hoa,sẽ có 1 cuộc sống hạnh phúc.Trớ trêu thay,trò đời luôn là như thế.
Tự đoán đc tình trạng hiện tại,khi ba mẹ vừa vào phòng.Trang hỏi:
-Con có bị mù k hả mẹ,con có thấy đc nữa k hả mẹ??
..Xót xa. Mẹ Trang ôm lấy cô bật khóc.
-Ba mẹ xin lỗi,ba mẹ sẽ cố hết sức để chữa cho con,ba mẹ sẽ tìm người thay mắt cho con bằng mọi giá.
Trang cũng bật khóc theo mẹ,dù mắt Trang đau xót vô cùng,tuy k ra nổi nước mắt,nhưng ai cũng hiểu nỗi đau cả thể xác và tinh thần lúc này Trang phải chịu đựng.
...

Nó đứng bên ngoài,nó k dám vào,k muốn để ba mẹ Trang biết nó đang ở đây,k muốn để Trang biết 1 kẻ như nó
đang ở đây.Huy đã báo tin cho nó biết,nó vội vàng đến bệnh viện nhanh nhất có thể.
Nó đau nhói trong tim,cố gắng cầm nước mắt khi nghe những lời kêu khóc của mẹ Trang và của người con gái mà nó yêu nhất.

-Con muốn đc nhìn thấy mọi người,muốn đc thấy ba mẹ vui cười,đc nhìn thấy ba mẹ hạnh phúc,đc nhìn thấy chồng con,đc nhìn thấy những đứa con mà sau này con sinh ra.Con k muốn như thế này.Con sợ lắm mẹ ơi.
Đau thắt trong lòng,nó ngậm ngùi quay bước chạy thật nhanh ra ngoài,nước mắt lại rơi,đã gần 2 tháng nay,nó tưởng chừng sẽ k phải khóc vì Trang 1 lần nào nữa.
...

5 ngày sau. Có 1 người đồng ý hiến giác mạc và Trang có cơ hội chữa lành mắt trở lại.Trang vui mừng khi nghe ba mẹ báo tin,mẹ Trang nói là của 1 người đã khuất,trước khi mất người đó có di nguyện như vậy.Trang thầm cảm ơn người đó.

..Ca phẫu thuật thành công,Trang nhìn thấy ánh sáng trở lại,thấy ba mẹ Trang,người chồng sắp cưới của Trang
Với Trang lúc này,k điều gì hạnh phúc hơn đc nữa.
...

Rồi 1 ngày...
-Trang à,mẹ bảo này.
-Dạ.
-Mẹ nghe nói thằng Long nó vừa mất đc mấy hôm đấy,nghe nói là bị mấy thằng thanh niên phóng nhanh vượt ẩu đâm vào khi đang bị CSGT đuổi,số nó khổ quá,đang đi trên vỉa hè thôi mà thằng kia cũng đâm vào,con đến thắp cho nó nén hương.
-Con sắp cưới rồi. Để qua đám cưới đi mẹ,thật tình con k bao giờ muốn đến nhà kẻ bạc tình đấy nữa.
-Nhưng mà con à...
-Con ra ngoài với a Cường đây,mẹ cứ ăn cơm trước đi nhé.
...

Vừa bước ra ngoài,Trang gặp Huy đang đứng đợi.
-Ô kìa,sao hôm nay bạn Huy lớp phó lại đến tìm tớ thế? Trang cười hỏi.
-Bạn có định đến thắp cho Long đc nén hương k? Dù gì nó cũng là...
-Để sau đi,giờ tớ k muốn nhắc đến. Nếu chỉ là việc ấy thì tớ phải đi đã nhé.
-Dừng lại,thật sự tớ phải nói với bạn chuyện này.
-Chuyện gì???
-Nếu thằng Long còn,tớ sẽ chẳng bao giờ nói ra,nhưng giờ nó mất rồi.Tớ phải nói,tớ cả bạn ra quán cafe nói chuyện đi.
...
..

-Có 1 hôm,chính chỗ này,tớ gặp chồng sắp cưới của bạn đang ngồi ngay đằng sau nói chuyện với bạn của hắn,lúc đấy bạn vẫn đang ở bệnh viện mắt.
-Chuyện gì?? Như thế nào??
-Hắn nói nếu bạn k thể chữa,k thể thấy lại đc nữa,hắn sẽ nói chia tay. Bạn mà phẫu thuật chậm vài hôm nữa thôi là hắn nói chia tay rồi.
-Bạn nói gì thế? A đấy k phải loại người như thế. A đấy yêu tớ và tớ cũng vậy.
-Tớ biết,hắn yêu bạn,nhưng khi bạn gặp chuyện như thế,hắn đã nản lòng. Liệu 1 người như thế có đáng làm chồng bạn ko??
-Tớ k cho phép ai nói xấu a đấy như vậy.Tại sao tớ phải tin bạn?? Bạn là bạn thân của Long,bạn muốn giúp Long
phá bọn tớ đúng k??
-Đc rồi,thế thì bạn hãy tự dùng đôi mắt của Long mà nhìn nhận cái người chồng của bạn đi,nhưng đừng hối hận.
-Bạn... bạn nói gì cơ?? Mắt của ai??
-Có lẽ bạn nên hỏi bố mẹ bạn,tớ nói đến đây thôi. Tớ k để sự hi sinh của Long là vô ích đc.
........
...

Trang chạy thật nhanh về nhà,trong đầu Trang lúc này hàng ngàn suy nghĩ lẫn lộn,đan xen cả sự sợ hãi,Trang sợ
rằng điều Huy nói là thật,nhưng k phải về Cường,mà là về Long.
Về đến nhà,Trang thấy ba mẹ mình ăn mặc gọn gàng như đang chuẩn bị đi đâu đó.
-Ba mẹ định đi đâu à??
-Sao con làm gì mà mồ hôi nhễ nhại vậy?? Ba mẹ định đến nhà thằng Long,thắp hương cho nó.
-Trước khi đi ba mẹ phải trả lời con chuyện này đã.
...
..
-Có phải,người hiến mắt cho con mà mẹ nói là nói dối đúng ko? Người đó là Long đúng ko??
-Tại.. tại sao con??
-Ba mẹ đừng giấu con nữa,con muốn biết,con phải biết.
-Đến nước này ba mẹ cũng k giấu con nữa,là Long nó yêu cầu ba mẹ phải giữ kín k để con biết thôi.
....
Trang chết lặng người,điều cô sợ nhất là sự thật,Huy nói đúng. 1 sự thật mà kinh khủng nhất từ trước đến nay cô
phải chịu đựng,còn hơn cả lúc Long chia tay cô và lúc cô biết cô bị mù.
-Nó biết con bị hỏng mắt,nó đã đến gặp ba mẹ và xin ba mẹ đồng ý để nó hiến mắt cho con.
..
-Từ đầu ba mẹ k đồng í,nhưng mà....
....
...
..
-Cháu xin 2 bác,2 bác đồng ý giúp cháu,đây là điều cuối cùng cháu có thể làm đc cho Trang. Cuộc sống từ nay về
sau của cháu,cháu chấp nhận,cháu sẽ tự lo đc.
-Nhưng mà,chúng tôi k thể làm thế với cậu,chính tôi đã cản cậu với...
-Ngày đấy,cháu đã đồng í làm theo lời bác vì cuộc sống của Trang,bây giờ vẫn vì cuộc sống của Trang,cháu mong 2 bác đồng í.
....
..
-Nó khóc trước mặt ba mẹ,k biết làm như nào,thương con nên ba mẹ đồng í,tội cho nó quá. Ở hiền gặp lành mà
sao nó lại gặp điều tai ác như thế. Ba mẹ định sau khi nó hiến mắt cho con,ba mẹ sẽ tru cấp tiền cho nó mỗi
tháng,để nó có đủ ăn đủ mặc đợi đến khi nào có người nào hiến mắt,ba mẹ sẽ chữa lại cho nó.
..
Rồi mẹ Trang cũng bật khóc.
-Thế mà,chưa kịp đền đáp cho nó cái gì mà nó đã..... Mẹ xin lỗi,ngày xưa mẹ đã ngăn cấm con với nó. Nó làm
thế đều là vì con thôi,mẹ k tốt.
-Con đừng trách nó nữa,cùng bố mẹ đến thắp hương cho nó đi.
....
Trang ngã quỵ xuống,mắt cay cay,Trang bật khóc. khóc như chưa bao giờ đc khóc,như ngày xưa lúc nó nói chia tay Trang.
....
Nhìn tấm di ảnh của nó,vẫn đôi mắt dịu dàng nhìn nó như ngày nào,khóe môi vẫn nhô lên vì chiếc răng khểnh.
Trang đau xót,hối hận vì đã k cố gắng tìm hiểu lí do nó chia tay Trang,mà chỉ cố gắng níu kéo nó. Nước mắt Trang tuôn ra nhưng k khóc thành tiếng.
Vào phòng nó,mọi thứ vẫn ngăn nắp,vẫn bố trí như ngày Trang và nó yêu nhau,tấm ảnh 2 đứa chụp chung vẫn
trên chiếc bàn học,chiếc gối Trang tặng vẫn gọn gàng nơi đầu giường.
...
Huy bước vào.. Rồi 1 lúc sau đưa cho Trang 1 chiếc hộp.
-Tớ nghĩ nó là dành cho bạn..
....
..
Đến nhà,Trang mở chiếc hộp ra,tất cả mọi thứ mà Trang tặng nó,đều nằm trong này.. Chiếc vòng cổ,chiếc nhẫn
móc treo chìa khóa... Và 1 lá thư nó để lại cho Trang,đêm mà trước khi Trang và nó phẫu thuật giác mạc.
...
..
" E à,a k hi vọng 1 ngày nào đó e đọc được những dòng này. Vì khi ấy là lúc a k còn nữa,k còn dõi theo e đc nữa.

Chưa 1 lúc nào a hết yêu e,chưa 1 phút nào a quên đi e.. người con gái đầu tiên và duy nhất quan tâm a,yêu thương a,ở bên a.. A xin lỗi,xin lỗi vì đã k thể đi cùng e hết đoạn đường như a vẫn hứa,k chăm sóc cho e những lúc e đau ốm,k thể nấu món chè đỗ đen mà e thích cho e ăn,k thể cõng e những lúc e thấy mỏi. Xin lỗi vì a đã làm e khóc rất nhiều,xin lỗi vì đã phải tỏ ra vô cảm với e,phải để e thất vọng vì a. Xin lỗi vì đã làm vợ đau lòng,vợ đau như thế nào,a đau gấp trăm lần như thế. Xin lỗi vì đã k thể yêu e đc nữa...

A viết những lời này,có lẽ chẳng cho ai đọc,chẳng ai đọc đc..Nhưng a cứ viết,vì sau hôm nay,có lẽ a k bao giờ viết đc nữa,a sẽ ngắm nhìn e thật lâu.. Vì có lẽ a sẽ k bao giờ đc thấy e 1 lần nào nữa.

E là hạnh phúc của a,a k giữ đc hạnh phúc ấy,thì có lẽ a sẽ bảo vệ hạnh phúc của e.Vì e hạnh phúc,cũng coi như a hạnh phúc rồi.A đã hi sinh tình yêu của mình 1 lần để e có 1 cuộc sống thật tốt,thì chẳng có lí do nào mà a k hi sinh lần nữa để bảo vệ nó. Nhìn e vui cười,nụ cười mà a chưa bao giờ quên.. a đã đánh cắp nó.Rồi có người lấy lại đc,trả về cho e. Thì a hiểu a nên làm gì lúc này... Quên e,nói thì dễ. Nhưng đó là điều khó nhất mà a phải làm.

E hãy cố gắng sống thật hạnh phúc,như mình đã từng có.. À k,phải hạnh phúc hơn thế e nhé.Đâu đó vẫn có a dõi theo e,dù k nhìn thấy e.. Nhưng a vẫn luôn đi đằng sau e,dù đi chậm nhưng nếu 1 ngày nào e cần,a vẫn sẽ đuổi kịp đc mà. Vợ yêu của a.

Hạnh phúc nhé!

Anh yêu em.."

Hết


Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm

HOA XUYẾN CHI - Thơ Thùy Anh

Mỗi sớm mai
Bên vệ đường hoa Xuyến Chi vẫn nở
Hoa nhắc nhở:
Xao xuyến làm chi?
Vâng! Xao xuyến mà làm chi!
Hỡi người!...

Sự tích hoa Xuyến chi
Xao xuyến loài hoa dại mang tên xuyến chi

Có những tình yêu đẹp tựa như mơ, có những tình yêu chỉ còn là nỗi nhớ nhưng có những tình yêu chỉ còn là dang dở, thương đau nhưng tất cả đằng sau đó đều là một trái tim yêu khát khao, cháy bỏng chân thành dù rằng có thể hai trái tim không cùng nhịp đập.Nếu bạn là người đã yêu hoặc chưa từng yêu hãy kiên nhẫn để chia sẻ với tôi một tình yêu bất tử ....!!!!

chuyện kể rằng duyên trời đã định số phận an bài để cho chàng trai ấy đã thầm yêu một nàng thiếu nữ, ngay từ lần đầu gặp gỡ đôi mắt nàng đã tắm ướt trái tim chàng trai để rồi từ đó hình bóng nàng luôn tràn ngập trong tâm chí, ngay từ giấc ngủ hay trong mỗi việc chàng làm.nàng không đẹp sặc sỡ mĩ miều như cái vẻ đẹp vội vã tấp lập của thời buổi kinh tế thị trường mà trong nàng ẩn chứa một vẻ đẹp thánh thiện một nụ cười đã làm đắm say biết bao chàng trai dù chỉ một lần gặp gỡ và đặc biệt hơn là tâm hồn được bọc kín bởi 4 chữ(hiếu _nghĩa_tâm_thân).đó là 4 chữ ngắn gọn nhất mà chàng có thể nhận xét về nàng cũng chính vì điều đó đã làm cho CHÀNG say đắm khát khao, khát khao tình yêu đáp lại .

Và rồi một buổi chiều cùng nhau lặng lẽ bước bên hồ AB trải rộng , hồ vẫn lặng sóng bình yên nhưng trong lòng chàng đang trào dâng một cảm xúc khó tả, chàng đã gắng sức bóp chặt trái tim mình để nói lời yêu cô gái ngượng ngùng không đáp và rồi câu trả lời cuối cùng là em cần thời gian 

Thời gian ư !chàng có thể đợi cả cuộc đời này chỉ cần cô cho anh thời gian và cho phép anh chờ đợi nhưng tình yêu mãnh liệt chân thành ấy đã không cho phép chàng có thẻ bình yên mà chờ đợi. Chàng rất cần một câu trả lời bởi chàng sợ một khoảng cách địa lý sẽ cản trở trái tim cô đến bên chàng , bên cô còn có rất nhiều người .... chàng càng thấy sợ hơn và rồi tình yêu và nỗi nhớ đã khiến cho chàng càng muốn có câu trả lời ...
Chính sự nóng vội đó đã làm nguyên nhân cho cô gái bị ức chế trong tư tưởng để rồi cô cũng đưa ra một quyết định vội vàng (cô chỉ coi anh là bạn ) thời gian đã gội rửa những suy nghĩ tốt đẹp của cô về chàng trước mắt cô bây giờ chàng không còn bằng một người bạn mọi thứ đều cảm giác hững hờ đều làm cho cô cảm giác khó chịu 

ấp ủ một tình yêu tuyệt vọng chàng dường như đã gục ngã trước câu trả lời của cô nhưng ngọn lửa tình vẫn le lói . Chàng càng cố dập tắt thì nó càng dâng trào mãnh liệt và rồi cũng chính ngọn lửa tình đó đã thiêu đốt trái tim chàng. Chàng vẫn hi vọng vẫn cứ đợi chờ bởi chàng tin vào số phận tin, vào tình cảm chân thành sẽ làm trời xanh cảm động thời gian cứ lặng lẽ trôi đi 3nawm 5 năm 8 năm ....nhưng tình yêu của chàng thì không êm đềm trôi như vậy. Chàng vẫn bước từng bước dõi theo cuộc sống của cô cứ lặng lẽ âm thầm như một thiên thần hộ mệnh đi bên cô bảo vệ cô lúc cô thấy cô đơn dù rằng lúc này cô đã có người yêu, chàng vẫn lặng câm ôm ấp mối tình trong tuyệt vọng 

Để rồi một chiều mưa ảm đạm trái tim chàng đau như cắt nước mắt cứ nhòa dần tấm thiệp hồng báo tin em đã sang ngang .Gục ngã và đau đớn quằn quoại trái tim ứa lạnh chàng vật vã bên bờ hồ nơi mà chàng đã cảm nhận dù chỉ là một phút giây hạnh phúc nhỏ nhoi . Chàng cứ ngồi đó thu mình vào những đợt sóng mơn man như đang đùa cợt với tình yêu của mình vậy.rồi chàng đã âm thầm ra đi trong cơn mưa lạnh 

Cái chết thật nhẹ nhàng và yên bình thảm thiết để rồi người ta nhìn thấy bên bờ hồ nơi CHÀNG đã ngồi chết lặng mọc lên một loài hoa dại không sắc hương sặc sỡ, cành lá mỏng manh nó giản đơn như chính tình yêu chân thành của chàng trai vậy 

Một loài hoa màu trắng trong như sự thánh thiện của tâm hồn cô gái những cánh hoa mỏng manh trắng muốt bủa vây ôm sát lấy nhụy vàng dễ làm cho người ta cảm thấy xao xuyến như tình yêu chàng trai khát khao một lần ôm chặt cô vào lòng như vậy. Và đặc biệt hơn cứ mỗi lần những nam thanh nữ tú những người đi bên hồ vô tình lạc bước qua khóm hoa dại ấy loài hoa này lại bám chặt lấy quần áo của những người nữ khách ngàn phương đó phải chăng là tấm lòng của chàng trai vẫn bám chặt như van xin một tình yêu , như van xin một sự cầu cứu để cho cô có thể đáp lại tình cảm của mình .

Cảm động trước mối tình sâu đậm ấy mọi người đặt tên cho loài hoa dại một loài hoa trắng trong giản đơn như chính tình yêu của chàng trai ấy là loài hoa xuyến chi . xuyến trong từ xao xuyến ,chi_không tên loài hoa như một câu hỏi xao xuyến lòng không ??? để rồi ngày nay mỗi người đi qua đều bị loài hoa dính những nhụy trên tà áo như một sự lưu luyến khôn nguôi người ta vẫn thường đọc bài thơ về loài hoa ấy :


Hoa xuyến chi gửi tình chàng nơi ấy 
Ơi mối tình sống mãi với ngàn cây 
Dù thời gian có lặng lẽ lấp đầy 
Sông có cố ép mình tìm tới biển 
Cạn dòng sông hỏi biển còn luyến tiếc 
Đá âm thầm ngăn những cánh hoa trôi 
Mòn mỏi trông chàng vẫn đợi một đời 
Thì hờ hững mối tình nàng vẫn thế 
Lòng ai mang hoa xuyến chi để kể 
Anh hùng thời vẫn mãi thế mà thôi 
Vẫn trắng trong cánh hoa thắm một đời 
Mãi mãi sống như ngàn lời bất tử 
Yêu chân thành chỉ một nàng thiếu nữ
Em có còn như chuyện kể ngàn thu

[m]http://www6.zippyshare.com/v/53260338/file.html[/m]


Mùa thu năm 2007,

Giữa sân bay ồn ào nhôn nhịp, một cô gái với vóc dáng hơi to con đang cố tìm mọi cách chen lấn vào dòng người khiến một vài người quanh đó cứ nghĩ là mấy kẻ móc túi liền tỏ vẻ cảnh giác cao độ, cố gắng lảng tránh cô thật xa. Cuối cùng thì chỉ còn mỗi cô đứng trơ trọi ở lại giữa một góc đại sảnh rộng lớn.

Giá mà anh có thể đợi em thêm chút nữa

Âu Lệ nhìn những con người qua lại, vẻ mặt bình thản, nhưng ánh mắt thì không giấu nổi sự chua xót. Trong không khí ồn ào như thế, cô chợt cười khan mấy tiếng:

- Thì ra ngay cả đến hơi ấm cũng có giá đến như vậy.

Sau 3 năm cô lang thang trên đất khách, cuối cùng Âu Lệ cũng có ngày có thể trở về, chỉ tiếc là... con người của 3 năm trước và con người của 3 năm sau đã hoàn toàn thay đổi.. Trong mắt cô giờ đây chỉ toàn sự lạnh lẽo và căm phẫn..

Lẽ ra cô đã không định trở về, nhưng rốt cuộc thì vẫn cứ phải về khi mà máy điện thoại của cô “vô tình” nhận được một cuộc điện thoại.. Cô đã định không nghe, nhưng cả số máy lẫn chủ nhân của số máy đó cứ như nhiều năm về trước có một sự kiên nhẫn dẻo dai đến bái phục, khiến cô không thể không “rung động”.

- Lệ, đã lâu không gọi, em vẫn ổn chứ?

- Ổn! Có phải câu trả lời anh muốn nghe là thế?!

- Em biết rõ ý anh không phải vậy mà..

- Hơ, nực cười, ý anh là của anh, sao tôi có thể BIẾT...RÕ.. được chứ.. Tôi lấy tư cách gì đây?

- Em... chuyện đã qua rồi có thể cho nó qua được hay không? Chúng ta có thể nói chuyện bình thường như những người bạn tốt không được hay sao?

- Anh... tình bạn đã chết rồi thì hãy để cho nóchết đi được hay không? Đừng bắt nó phải đào mồ sống dậy nữa... Sẽ chỉ còn lại nắm tro tàn mà thôi..

Cô nhai lại cách nói của người đối thoại nhưng giọng nói rõ ràng là cay nghiệt hơn rất nhiều. Rồi thì... chưa để đầu dây bên kia kịp phản ứng, Âu Lệ đã ngắt cuộc gọi.. Chiếc điện thoại bị văng vào một góc chợt bừng sáng..

Màn hình hiển thị: 1 tin nhắn mới.

Anh ta vẫn còn nhớ hay sao? Cái cách mà trước đây khi hai người còn yêu nhau vẫn thường làm. Trong lúc cô đang mải mê nghenhững lời mật ngọt ong bướm thì chiếc cellphone của cô “vô tình” rung lên 1 tin nhắn. Mà nội dung của tin nhắn đó vẫn luôn luôn chỉ có một. 3 chữ quen thuộc “i love u” ngắn ngủi thôi nhưng cũng khiến lòng cô như được sưởi ẩm giữa tiết trời lạnh lẽo.

Đoạn kí ức không được coi là ngắn ngủi chợt ùa về khiến lòng cô thêm đau xót. Sao giờ đây khi cô nhìn vào cái tin nhắn kia lại chẳng thể thấy lòng mình ấm áp nổi nữa...phải chăng tin nhắn đó đã chẳng thuộcvề cô???
“2tháng nữa anh cưới rồi.. dù thế nào đi nữa, anh vẫn muốn em có mặt”

Vài dòng chữ ngắn ngủi như khiến cô ngã khụy. Có mặt?! Anh ta muốn cô có mặt ư? Đểlàm gì? Để cô có thể chứng kiến gương mặt rạng ngời hạnh phúc của anh ta, hay là muốn anh ta có thể trông thấy vẻ mặt nuối tiếc của cô khi đã bỏ lỡ mất anh ta – đúng theo ý của anh ta. Cô ghét con người đó.. Cô ghét cái cách mà anh ta vẫn thường ngạo mạn như thế... Anh ta là ai.. còn là ai nữa trong cái cuộc đời bộn bề của cô.. Anh ta quên rồi ư? Hai người đã là 2 kẻ xa lạ từ lâu lắm rồi..

......

Mùa thu năm 2004,

- Em nhận được học bổng đi du học..

Được đi du học là ước mơ mà cô vẫn hằng ao ước.. Suốt bao năm qua, cô đã phải cố gắng không ngừng nghỉ cũng chỉ vì chờ đợi 1 kết quả như ngày hôm nay, thế nên cô không có gì đáng để hối hận cả... Chỉ có điều,việc nói ra chuyện mình sẽ phải đi xa trong một vài năm trước mặt người mình yêu thật không dễ dàng gì như cô đã tưởng trước đó. Từng câu chữ cứ như nghẹn lại.. Vì vậy, cô quyết định không nói thêm gì nữa, chỉ khẽ giơ tay đưa tờ giấy mỏng manh về phía anh. Anh đón lấy, cặp mày khẽ nhíu lại..

- Em đã quyết?! – rõ ràng là anh đang bực bội vì biết mình đã bị cô gạt suốt thời gian qua nhưng vẫn cố phải giữ vẻ bình tĩnh cho ra dáng 1 quý ông lịch sự“dởm”.

- Em hi vọng... anh sẽ hiểu cho em... – cô cúi gằm mặt, chán nản gật đầu, không dám ngước lên nhìn vào đôi mắt mà cô vô cùng thương yêu đó.

Hai người cứ đứng đó, không biết là đã đứng hết mất bao nhiêu thời gian.. Từng đợtgió lùa qua, những chiếc lá vàng khô héo lại xào xạc rơi rụng, rớt trên vai hai người..

Mùa thu lạnh quá! Dù biết rõ là bên cạnh mình đang có người mình yêu, vậy mà sao trong tâm khảm vẫn thấy một nỗi trống trải vô bờ, một sự tĩnh mịch đến đáng sợ.. Có phải tại mùa thu?!

Anh khẽ ho khan 1 tiếng, vòng tay qua vai cô. Cố gắng nở 1 nụ cười:

- Được! Vậy hãy để anh đưa em đi.

Cô nép trong cánh tay anh, lòng dâng đầy hạnh phúc. Cuối cùng anh cũng chịu hiểu cho cô. Cô vốn không phải đứa con gái sối nổi, nhiều lời gì cho đành, đã thế lại còn cố chấp, bướng bỉnh. Vậy nên, những việc có thể đến tai anh thường thì là kết quả chứ không phải dự định nữa, anh chỉ được phépđón nhận kết quả ấy hoặc không, chứ khôngđược phép thay đổi nó. Giống như thể, anh chỉ được phép bước vào cuộc đời cô chứ không được thay đổi cuộc đời cô. Cuộc đời cô cứ như 1 phép lập trình có sẵn, mãi mãi cũng không thể thay đổi hoặc sửa chữa.

Cô không thích giải thích về những điều mình đã làm, vì cô luôn cho rằng, chỉ có làm sai hoặc làm điều gì xấu, con người ta mới cần giải thích mà thôi.. Vậy nên, những lời côcó thể nói được có lẽ chỉ là câu: “Hãy hiểu cho tôi”.

Ngày ở sân bay - cuối cùng cũng phải tới. Anh đứng đó nhìn cô vẫn bằng đôi mắt dịu dàng như thế. Nhìn vào đôi mắt ấy, cô thấy sợ nhiều hơn là tin anh. Cô sợ sẽ có một ai đó đặc biệt hơn cô tới kéo anh đi mất khỏi cuộc đời của cô mãi mãi. Cô sợ... thật sự rất sợ.. Nhưng cô đã nói rồi, cuộc đời cô là một sự lập trình có sẵn, có muốn cũng chẳng thểdừng lại... Cô chỉ có thể đem nỗi bất an này mà dồn sâu xuống tâm khảm, cố gạt bản thân là hai người rồi sẽ có 1 cái kết mãi mãi...

- Anh sẽ đợi em chứ?

- Uh.

- Đợi đến bao giờ?

- Đến khi em trở về.

Âu Lệ quay người bước vào phòng chờ với đôi má ửng hồng, rạng ngời hạnh phúc. Suốt chuyến bay thay vì phải khóc nức nở thìcô đã cười suốt. Cô cần 1 lời hứa, và anh đã cho cô.. Như thế không phải đã quá tốt rồi hay sao?

Phải! Điều đó là rất tốt. Chỉ tiếc là... Âu Lệ ngày đó còn quá trẻ, cô đâu thể ngờ lời hứa của một người đàn ông khác nào gió thoảng qua tai, đã có thể bay đến thì cũng có thể vô tình biến đi không một dấu vết.
2năm sau khi cô rời đi, những bức mail giữacô và anh bắt đầu thưa dần. Cô bận kiếm tài liệu cho bài luận sắp tới, còn anh bận gì... cô cũng chẳng rõ nữa.. Thời gian mà hai người có thể dành cho nhau, có lẽ ngày càng cạn kiệt... Nhưng trong cô vẫn luôn có một niềm tin dành cho anh...

Thời gian trôi qua, có 1 hôm cô đang lang thang trên mạng thì thấy có một vài người bạn cũ “vô tình” nhảy vào nick cô nói anh đang “bận rộn” với một cô gái trẻ nào đó.. Họ còn gửi kèm theo 1 tấm ảnh.. Đúng là anh với đôi mắt dịu dàng như những ngày xưa đó, chỉ khác là anh đang cười tươi lắm với một cô gái khác không phải cô.. Tin tức này đối với cô khá bất ngờ nhưng cũng không shock lắm.. Cô biết.. 2 năm bon chen trong dòng đời xuôi ngược này đã khiến cô hiểu, trên đời này vốn dĩ làm gì có cái gì gọi là mãi mãi, chỉ có cái hi vọng với tên gọi là mãi mãi mà thôi. Dù đau đớn, nhưng cô cũng đã chuẩn bị tinh thần từ rất lâu rồi... Cô đang đợi, đợi anh cho cô nghe kết quả cuối cùng.. Dù thế nào đi nữa, cho đến tận giây phút cuối cùng, cô vẫn muốn được đợi anh như thế...

Rồi thì cô cũng đợi được. Dấu chấm hết cuộctình của cô được anh khéo léo thay bằng một đám cưới.... với người khác. Anh nói cô ta đã có bầu 4 tháng, vậy nên hai gia đình đều hối thúc việc đám cưới. Suốt 1 đêm đó, cô không khóc, chỉ ngồi bần thân trên sân thượng, chịu đựng cái lạnh giá buốt.Cô muốn cái lạnh đó có thể lấn át được cái lạnh trong lòng mình. Nhưng rốt cuộc thì vẫn không thể. Lòng cô chính thức lạnh giá từ đêm hôm ấy..Cô vẫn luôn nghĩ anh có thể khác với những người khác, hóa ra lại không phải. Sao cô lại có thể ngờ nghệch mà quên đi rằng, anh cũng là một thằng đàn ông với những dục vọng, bản năng chất đống từ chân lên đầu.. Hơn nữa việc chờ đợi nhau trong 1 khoảng thời gian dài như thế, thật sự khó lắm đấy...
1tuần nữa là cô kết thúc khóa học rồi... chỉ 1 tuần nữa thôi, cô đã háo hức chờ đợi 1 tuần đó như thế nào, vậy mà giờ... biết vậy, cô đừng lao vào học hành như con thiêu thân như thế, thì có phải giờ cô vẫn còn tận những 9 tháng nữa để trốn tránh nỗi đau không?

Mấy ngày sau đó, cô dùng toàn bộ những đồng tiền mình tích cóp được để mua đồ ăn.Cứ mỗi lần muốn khóc, cô lại ăn. Như thế thì sẽ không thể khóc được nữa.. cũng không thể vì anh mà thay đổi được nữa.. Sao cô lại phải vì anh mà mắt thâm quầng, người gầy rộc, xơ xác như con bệnh? Sao cô phải vì anh mà biến thành kẻ yếu đuối, lúc nào cũngchỉ biết có nước mắt?!

Anh là gì?! Rốt cuộc là ai đây? Chẳng phải cũng chỉ là 1 người xa lạ thôi sao? Vậy thì sao cô phải sợ, sao phải trốn tránh cơ chứ? Kết thúc rồi thì hãy buông tay thôi.

Cô mỉm cười chua xót.

.....

Giữa đại sảnh đông người, cô bước vào đó như 1 chiếc bóng. Tìm kiếm chỗ khuất nhất mà mình có thể ngồi. Ở đây, toàn những conngười xa lạ, nói với nhau bằng những kiểu nói xa lạ. Ngay cả đến anh, tưởng đã từng quen vậy mà giờ cũng biến thành xa lạ. Hơ, thật nực cười... rốt cuộc thì cô có mặt trong cái đám cưới hoàn toàn xa lạ này để làm gì cơ chứ..???

Không biết là ngồi bao nhiêu lâu nữa, cuối cùng thì cô dâu – chú rể cũng chịu xuất hiện– 2 nụ cười rạng rỡ cũng xuất hiện. Hai bọn họ thật đẹp đôi – ít nhất là trong đôi mắt củahàng trăm người.

Âu Lệ nhìn khắp lượt, không hiểu sao cuối cùng đôi mắt vẫn cứ dừng lại trên cái bụng hơi nổi lên của cô công chúa váy trắng ấy. Bất chợt, nhớ đến 1 câu nói mình đã từng đọc: “Đàn bà hơn đàn ông ở chỗ có 1 cái tử cung, vì vậy sau cuộc vui, họ vẫn là người hứng chịu kết quả.” thì lại thấy thương cô gái ấy hơn là ghét.
Dù sao thì ... thua thì cũng thua rồi.. Kì kèo, ganh ghét chỉ càng khiến cho mình thêm hèn hạ, nhỏ nhen. Những gì không thuộc về mình thì vĩnh viễn cũng không thể có được. Thay vì học cách cố chấp sao không học cách chấp nhận, từ bỏ?

Chẳng có gì là mãi mãi hết... Nỗi đau – liệu cóthể theo được con người ta cả đời???

Trong khoảnh khắc người chủ trì hôn lễ tuyên bố chú rể đeo nhẫn cho cô dâu, cô thấy anh khẽ chần chừ, đảo mắt khắp một vòng hội trường. Chẳng ai hiểu anh đang làm gì, đang tìm ai. Ngay cả cô cũng không hiểu. Chỉ đến khi đôi mắt ấy tìm thấy cô trong một góc khuất nhất, nó mới chịu dừnglại. Anh khẽ gật đầu, nhìn cô mỉm cười, trongđôi mắt có ánh lên đôi chút cảm kích rồi sau đó mới chính thức trở thành chồng người ta.
Âu Lệ ngồi đó một phút bất động, có cảm giác như trong đầu lại vỡ ra nhiều thứ. Một giọt nước trong suốt từ khóe mắt chảy xuống lọt vào trong miệng nhưng lại có vị ngọt lạ thường...

- Anh sẽ đợi em chứ?

- Uh

- Đợi đến bao giờ?

- Đến khi em trở về.


Anh tặng cô một chiếc cốc sứ trắng nhân ngày sinh nhật. Trên mặt cốc có in hình anh và cô lồng trong một trái tim màu đỏ. Cô rất thích, nâng niu trân trọng. Tình yêu mười năm của cô cuối cùng cũng được đáp lại. Ai cũng bảo cô và anh rất đẹp đôi...

Chiếc cốc vỡ

Kỷ niệm ba tháng yêu nhau, cô suy nghĩ mà không biết nên tặng anh món quà gì. Cuối cùng cô chợt nhớ ra, anh nói rất thích không khí của bữa cơm đầm ấm. Vậy, cô sẽ nấu cho anh một bữa cơm.

Cô mua rất nhiều sách nấu ăn về đọc, chọn các món ăn mà cô nghĩ là anh sẽ thích, tỉ mỉ tập nấu. Một tuần trôi qua, cô có thể nấu ngon tất cả các món ăn mà cô đã chọn lựa ra.

Chủ nhật hôm đó, cô mời anh đến. Anh rất ngạc nhiên trước tài nấu nướng của cô. Người ta nói quả không sai, muốn tới trái tim của một người đàn ông, trước hết phải thông qua dạ dày. Anh nắm tay cô:

- Cuối tuần sau, anh dẫn em tới gặp bố mẹ nhé.

Cô sung sướng gật đầu.

Bố mẹ anh là người làm ăn buôn bán, tuy không thực sự giàu có nhưng cũng được xếp vào hàng khá giả. Cuộc chuyện trò diễn ra khá vui vẻ. Cuối bữa cơm, hai bác hỏi về gia đình cô. Cô nhỏ nhẹ:

- Bố mẹ cháu đều là giáo viên cấp ba.

Bố mẹ anh liếc nhìn nhau. Ngoại hình tốt, nấu ăn ngon, nhà gia giáo, có thể thông qua.

Anh hôn nhẹ lên môi cô chào tạm biệt:

- Bố mẹ anh có vẻ thích em.

- Lúc mới đến em rất lo, không biết hai bác có hài lòng không, giờ thì em có thể yên tâm một chút rồi.
Cô đáp lại bằng một nụ hôn lên má anh.

- Chúc anh ngủ ngon.

Cô nhìn theo bóng dáng anh đang hòa vào bóng tối. Cô quay lại khép cửa, thấy tim mình đập rộn. Cô ôm chiếc cốc vào lòng, cảm giác tình yêu của mình ngày một lớn dần.

Kỷ niệm bốn tháng yêu nhau, hai người đã lên kế hoạch đi du lịch vào cuối tuần. Cô rất mong đợi, đã lên danh sách rất nhiều việc cần làm. Cô tưởng tượng đến bãi biển cát trắng sóng vỗ xô bờ, anh và cô sẽ lãng mạn đuổi nhau trên đó. Cô tưởng tượng đến vòng tay anh ấm áp ôm cô, hai người ngồi trên những mỏm đá mát lạnh, phóng tầm mắt ra xa. Cô xấu hổ ôm mặt cười. Biển rộng, trời rộng, tình rộng mênh mông.

Nhưng trước hôm khởi hành, anh gọi điện:

- Tuổi anh với tuổi em không hợp. Bố mẹ anh không đồng ý nữa em à.

Chiếc điện thoại suýt trượt khỏi tay cô. Bao nhiêu mơ mộng vụt tắt.

- Nhưng anh sẽ thuyết phục xem sao.

Giọng anh ở đầu dây bên kia chần chừ. Cô buông điện thoại, lẳng lặng nhìn chiếc cốc. Vết rạn đầu tiên.
Tình yêu của họ tiếp tục trong giấu diếm. Những lúc bước đi trên đường, anh không còn dám nắm tay cô như trước nữa. Những quán quen họ không dám đến, những cuộc gặp gỡ cũng thưa dần. Cô rất buồn, nhưng không để anh biết. Cô khóc hàng đêm, cho đến khi nước mắt cạn, cô chỉ có thể bó gối ngồi nhìn bóng đen của bầu trời. Nhưng cô vẫn tin anh là một nửa của đời mình, vẫn tin tưởng rằng bố mẹ anh sẽ nhận ra được sự chân thành trong tình yêu của họ.

Kỉ niệm năm tháng yêu nhau, trong lúc đi siêu thị chuẩn bị nấu cơm, cô thoáng thấy bóng anh. Chần chừ một lúc cô quyết định đi theo. Cô trông thấy anh bước vào quán cafe vui vẻ cười với một người con gái khác. Trông bộ dạng 2 người có lẽ đã quen nhau từ lâu. Anh gạt bọt kem còn dính lại trên khóe miệng cô ấy. Tim cô nhói đau. Cô quay gót tự nhủ: chắc chỉ là bạn thôi.

Buổi trưa, lúc ngồi ăn cơm với anh, sau một hồi suy nghĩ cô liền hỏi:

- Sáng nay, em thấy anh ngồi cùng một người con gái.

Anh vội vàng bỏ đũa:

- Cô gái ấy chỉ là bạn thôi

Cô gắp thêm một miếng thức ăn vào bát cho anh, không nói gì. Là bạn thôi sao anh phải hoảng hốt như vậy.

- Em không giận anh chứ.

Anh đưa đôi mắt của một kẻ có lỗi nhìn cô. Sao anh phải dùng đôi mắt này? Cô lắc đầu:

- Có gì đâu mà giận. Em có bạn, anh cũng có bạn mà.

Ánh mắt cô xa xôi nhìn qua cửa sổ. Vết rạn thứ hai.

Tháng thứ sáu yêu nhau, anh vui mừng lao đến chỗ cô ở.

- Em ơi bố mẹ đồng ý chuyện của chúng ta rồi. Ông bác họ anh có tài xem tướng, ông ấy nhìn thấy ảnh của em trong ví anh. Anh đang hoảng hốt không biết phải giải thích thế nào thì ông ấy bảo tướng của em vượng phu ích tử, lấy được em công việc làm ăn của gia đình anh tất sẽ phát đạt. Bố mẹ anh nghe thấy thế liền lập tức bảo anh đến chổ em để báo tin. Anh vui quá. Vậy là chúng ta lại được ở bên nhau rồi.

Anh bế cô lên xoay vòng. Cô nhìn vào chiếc cốc sứ đặt trên bàn mỉm cười. Những vết rạn dường như đã lành lại, hạnh phúc đôi khi phải chờ đợi.

Bố mẹ anh đến gặp bố mẹ cô bàn chuyện cưới xin. Trai khôn dựng vợ gái lớn gả chồng, điều đó là lẽ đương nhiên. Đêm đấy, cô ngủ cùng mẹ. Mẹ thương con gái hỏi:

- Con đã nghĩ kỹ chưa. Mẹ thấy gia đình bên đó cũng không có gì đáng chê trách cả. Nhưng chỉ sợ sau này có việc gì, người ta lại đổ lỗi cho số má thì khổ con à.

- Mẹ đừng lo, chúng con thật lòng yêu thương nhau, sẽ không có chuyện gì xảy ra được đâu mẹ ạ.
- Mẹ biết vậy, nhưng ý trời, mình không làm chủ được.

Cô choàng tay ôm lấy mẹ:

- Hình ảnh của anh ấy đã khắc sâu trong tim con mười năm nay rồi. Đời này con chỉ lấy mình anh ấy thôi.
- Khờ dại.

Mẹ cốc lên đầu cô.

- Con gái si tình là khổ.

Cô mỉm cười. Cô vẫn tin anh. Một người cậu bé sẵn sàng cõng một người cô bé bị đau chân trên suốt một quãng đường dài, lúc trưởng thành không thể không là người đàn ông đáng tin cậy.

Bố mẹ anh định ngày cưới vào cuối năm. Ngày hôm đó tình cờ chính là ngày kỉ niệm chín tháng yêu nhau. Cửu, một con số đẹp. Tình yêu của họ sẽ mãi quấn quýt không rời. Cô thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Anh dẫn cô đi chọn váy cưới. Chiếc váy cưới màu trắng giản đơn tinh khiết nhưng vẫn tôn lên tất cả những nét đẹp của người phụ nữ. Cô soi mình vào trong gương bắt gặp một hình dáng xinh đẹp. Đôi mắt biết cười và đôi môi căng mọng. Cô cười và người đó cũng cười theo. Nhân viên bán hàng đội cho cô một chiếc vương miện lên đầu. Cô cảm thấy mình hệt như một nàng công chúa. Rèm mở, cô hiện ra trước mắt anh choáng ngợp, lộng lẫy. Anh nhẹ hôn lên bàn tay rồi bế bổng cô lên xoay vòng. Cô ngại ngùng vùi đầu vào ngực anh:

- Người ta nhìn kìa.

- Mặc kệ, sợ gì chứ.

Anh vẫn nhất định không bỏ cô xuống. Cô cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

***

Hôn lễ được tổ chức tại một khách sạn không lớn nhưng rất đẹp. Những bông hoa được trang trí hệt như trong những giấc mơ của cô. Tất cả mọi người đều cầu chúc cho hai người hạnh phúc trăm năm.
Anh lịch lãm trong bộ vest trắng. Cô và anh bước đi trên thảm đỏ trong tiếng nhạc du dương êm dịu. Tình yêu của họ cuối cùng cũng cập bến ngọt ngào.

Sau những bận rộn của một ngày dài, họ trở vể căn nhà nhỏ thân yêu của mình. Anh ôm cô vào lòng dịu dàng:

- Anh sẽ cố gắng làm việc để sau này có thể mua tặng em một căn nhà thật rộng và tiện nghi.
Cô lắc đầu:

- Những cái đó không cần thiết lắm, chỉ cần chúng ta cứ mãi như bây giờ là đủ.

Cô đẩy anh:

- Anh đi tắm đi còn ngủ.

- Ừ

Anh lưu luyến buông cô ra. Phải chuẩn bị cho một đêm tân hôn thật lãng mạn.

Cô lấy những đồ trong vali ra. Thực chất chỉ có vài chiếc áo nhẹ mang tính chất tượng trưng, còn đồ đạc cô đã đem đến căn nhà mới này từ mấy ngày trước. Cô xoay xoay chiếc cốc trên tay. Chiếc cốc kỷ niệm tình yêu của họ. Trái tim màu đỏ dường như đậm hơn, cô ngạc nhiên, có lẽ chỉ có những người đang yêu mới thấy.

Chuông điện thoại reo vang, cô đặt chiếc cốc xuống bàn. Đầu dây bên kia là một người phụ nữ:

- Tôi gọi điện để chúc mừng đêm tân hôn của hai người.

- Xin lỗi bạn là ai?

Cô thắc mắc hỏi lại.

- Bạn không biết nhưng chắc chồng của bạn biết. Tôi gọi không phải để phá đám hạnh phúc của hai người, nhưng chỉ cảnh báo cho cô biết phải giữ chồng cho thật khéo. Tôi và anh ta suýt chút nữa thì có một đứa con.

Cửa phòng tắm mở, anh bước ra thoải mái sau khi tắm. Nhưng rất nhanh, bàn chân anh sững lại khi nhìn thấy ánh mắt của cô.

- Anh giải thích đi.

Cô nói. Vẻ lạnh lùng xen lẫn với đau thương.

- Giải thích điều gì?

Anh nhẹ ngồi xuống bên cạnh cô, định vòng tay qua ôm lấy eo cô nhưng cô tránh được.
- Một người phụ nữ gọi điện cho em, nói anh và cô ấy suýt chút nữa thì có một đứa con.
Gương mặt anh tái dại:

- Đừng nghe người ta nói linh tinh.

Cô im lặng. Biểu hiện của anh đã tố cáo tất cả. Cô có thể chờ đợi cả đời nhưng không thể chấp nhận được người ta một lần lừa dối. Hình ảnh anh và cô gái hôm đó hiện về trong tâm trí cô, rõ ràng và đau đớn.

- Đêm nay, em sẽ ngủ ở ngoài.

- Em đừng đi.

Anh kéo tay cô.

- Chỉ là lần đó bố mẹ sắp xếp cho anh gặp gỡ. Cô ta đã lừa anh vào tròng. Anh sẽ không để cô ta làm phiền đến cuộc sống vợ chồng mình nữa. Xin em tha thứ.

Anh đã thừa nhận. Cô thấy tim mình bị găm bởi hàng vạn mũi dao. Ánh mắt anh cầu khẩn van nài. Nhưng cô không quay lại.

- Cho em một đêm suy nghĩ.

Cô giật mạnh tay, vali lướt qua, chiếc cốc rơi xuống. Cô lao ra khỏi nhà, tiếng rơi vỡ ong buốt đôi tai cô. Cô không muốn xa anh, nhưng còn tha thứ, liệu anh có xứng đáng. Chiếc cốc đã vỡ rồi, dù có tỉ mỉ hàn gắn lại cũng sẽ còn đó những vết nứt dài. Một người đàn ông cô tin tưởng mười năm, cuối cùng chỉ đem lại cho cô sự phản bội.

Anh quỳ gối xuống sàn nhà. Một mảnh vỡ đâm vào chân anh chảy máu. Nhưng điều đó không có nghĩa lý gì. Anh nhu nhược, anh mềm yếu.

Anh nhặt một mảnh vỡ của chiếc cốc. Anh chợt nhận ra đây là chiếc cốc anh đã tặng cô. Anh nhặt tất cả những mảnh vỡ đem ghép lại. Chiếc cốc vẫn còn thiếu vài mảnh nhỏ tan vụn như bột. Tình yêu đã bị khuyết.
Anh vùng dậy, anh sẽ đi tìm cô. Nếu cô tha thứ cho anh, anh sẽ dùng tất cả những gì anh có để bù đắp lại những lỗ hổng trong tim cô. Anh sẽ không để cô đau lòng bởi bất cứ một sai lầm nào nữa. Anh xé bóng đêm lao đi.

Trên bàn, chiếc cốc vỡ được gắn lại. Đứng im.

Sưu tầm

Bài viết được anh bên Website Vận chuyển hàng hóa gửi tặng.

Là những mẩu chuyện rất ngắn nhưng lại đem lại những ý nghĩa lớn. Được xếp vào những mẩu chuyện ngắn hay nhất


  Những mẩu chuyện rất ngắn



Ca dao thương mẹ 
Ba bị tai nạn mất khi mẹ chưa bước vào tuổi bốn mươi. Mẹ ở vậy nuôi con.
Con lêu lổng chơi bời, mẹ khóc.
Con ngoan, học giỏi... Mẹ cũng khóc khi đốt nhang cho ba.
Hồi đó, con đâu hiểu sao ít thấy mẹ cười.
Lớn lên, nghe câu hát "... Mẹ đi lấy chồng con ở với ai..." Con lại khóc vì thương mẹ.


Mẹ và con
Con lên ba, chơi bên nhà dì, bị xe đạp ngã, trúng đầu chảy máu. Mẹ đang nấu cơm, hốt hoảng bế con chạy ngay đến bệnh viện. Hú vía. Vết thương chỉ nhẹ bên ngoài thôi. Hoàn hồn, mẹ nhìn lại mình: chân không dép, quần ống cao ống thấp, áo loang lổ vết máu. Chả giống ai! Mẹ cười. 
Con lớn, mẹ bỗng bị chứng nặng tai. Lần lữa mãi, mẹ mới nhờ con đưa đi khám bệnh. Bác sĩ bảo: Để quá lâu, hồi phục thính lực cũng khó. Nhìn mặt mẹ ngơ ngẩn, con khóc. 

Ăn cơm 
Thằng Tèo ngồi tiu nghỉu. Tựa lưng vào cây trứng cá bên hông nhà, thỉnh thoảng nó giơ tay gạt nước mắt.
Không biết chuyện gì? Cả buổi sáng nay ba má nó liên hồi ẩu đả. Bỏ ông táo lạnh tanh. Giờ mỗi người mỗi góc.
Rồi cuộc chiến lại tiếp tục. Từ võ ba càng chuyển sang võ miệng. Bỗng má nó lớn giọng :
- Ông ăn chả, tôi ăn nem. Mặc xác ông!
Đến đây, cái bao tử thúc giục, Tèo tham chiến :
- Con không thèm ăn thứ đó, con chỉ muốn ăn cơm thôi!

Nhớ mẹ 
Dưới quê học hành khó khăn nên mới lớp 2, thằng Út đã được gởi lên thành phố ở với chị Hai.
Lâu lắm mẹ mới ra thăm. Lần nào chị Hai cũng nhằn vì mẹ cứ nhai trầu bỏm bẻm suốt ngày, lại vứt bã trầu lung tung. Lần nào cũng vậy.
Đưa mẹ ra bến xe về quê xong, chị Hai về thấy nhà vắng ngắt. Tìm mãi mới thấy thằng Út đứng khóc sau kẹt cửa, tay cầm mấy cái bã trầu khô.

Euro  

Euro lần trước nhằm lúc má đang bệnh.
Nhà có mỗi cái ti vi là đáng giá, ba đem cầm để thuốc thang cho má. Hễ đến giờ trực tiếp, ba vừa lo canh thuốc vừa lắng nghe tiếng bình luận câu được câu mất ở ti vi nhà hàng xóm.
Nhưng một năm sau, ba lại ra đi trước má.
Euro lần này, tuy không hiểu thế nào là bóng đá nhưng đêm nào cũng vậy, đến giờ má lại thức mở ti vi và ngồi khóc một mình.

Nỗi niềm  (Kim Thuý)
Cái điệp khúc ấy má tôi nhắc hoài mỗi khi soạn tủ:
-Ba con không thích má cho ai quần áo cũ. Ổng nói: "Thà cho họ một số tiền, anh không thích hương áo em lại đưa cho người khác mặc."
Giờ, hương xưa còn giữ lại, người xưa đã đi xa...
Chiều nay, má đẩy sang tôi mớ quần áo cũ. Tôi chọn một bộ cho chị bán cơm ở vỉa hè, để rồi sau đó bao lần phải ngoảnh mặt đi mỗi khi thấy chị ấy tất tả ngược xuôi trên hè phố trong thấp thoáng bóng dáng của má tôi.

Tính Cách   

Mẹ tôi buôn bán, chai lỳ trước cái cân cơm áo nhưng mẫn cảm trong nghệ thuật. Những nước mắt tình buồn phim ảnh, những sụt sùi số phận cải lương, bà đều hồn nhiên "ăn theo" một cách ngon lành. Có lần, cha tôi giỡn:
- Coi chừng trôi ti vi....
- Còn sách ông chưa viết ra đã hóa đá - Mẹ tôi trả miếng - Thế cũng mang danh nhà này, nhà nọ.
Một hôm, đang bữa ăn, bỗng nhiên mẹ tôi chạy vụt ra đường chận đường con bé bán trứng vịt lộn.
- Mày biến đâu tài thế. Hì! có chui xuống đất rồi cũng gặp tao - Bà vừa nói vừa giằng mủng trứng, đếm lấy trừ nợ.
- Dì ơi, cho con khất, mẹ con còn ốm!
- Nhà này cũng đang ốm đây - Mẹ tôi cười bù - Khỏi bẻm mép.
Con bé chưng hửng, lã chã nước mắt nhìn cải mủng không, rồi bưng lên, xiêu vẹo bước đi....
Cha tôi cám cảnh, quay mặt, rút mùi soa chấm mắt.
Lâu sau, ti vi phát vở kịch "Cô bé nghèo bán trứng bị xiết nợ". Lúc ấy, mẹ tôi lại khóc, còn cha tôi thì cười.

Mùa thi 

Ngày tôi thi tú tài, ba đạp xe hơn chục cây số, chờ tôi ngoài trường thi cả buổi, cốt để hỏi:
- Con làm bài tốt không?
Sợ ba nhọc lòng, tôi nói:
- Ba chờ ngoài này, có khi con lại lo, không làm bài được.
Buổi thi cuối, ra cổng không thấy ba, hỏi chú Bảy còi:
- Ba con có đến không?
Chú đưa tay chỉ cây bàng phía xa mươi mét bảo:
- Ổng ở đằng kia, tao biểu đến ổng không chịu.

Giỗ ông  (Lê Nguyên Vũ)

Sớm mồ côi, từ nhỏ anh em nó sống cùng nội trên rẻo đất còm của người chú. Năm ngoái, sau trận bão lớn ông nó quy tiên. Chú lấy lại căn chòi, khuyên:
- Mười bốn, lớn rồi, nên tự lập.
Anh em nó dắt díu nhau tha hương, lên thành phố sống ở dưới gầm cầu.
Trưa, phụ hồ về mệt, đói, giở nồi cơm, nhão như cháo, nó mắng:
- Đồ hư.
Con em mếu máo:
- Em nấu để giỗ ông.
Nó ngẩn người, chợt nhớ hôm nay tròn năm, ngày ông mất. Hồi ở quê, thường ngày ông thích cơm nhão. Thế mà...
Ôm em vào lòng nó gọi trong nước mắt:
- Ông ơi!

Con gái  
Ngoại hấp hối, cà nhà dắt díu nhau về quê thăm ngoại. Ngoại mất. Từ thành phố, anh Ba đang dở mùa thi cũng vội về chịu tang.
Chị Hai lấy chồng quê ngoại, nhà cách có vài quãng đồng mà lại không về được. Bố chép miệng xót xa:
- Con gái là con người ta.
Mẹ gục đầu nức nở. Hơn hai mươi năm theo chồng xa xứ, đây mới là lần đầu tiên mẹ được về với ngoại. Mẹ cũng là con gái…

Lòng mẹ  
Nhà nghèo, chạy vạy mãi mới được suất hợp tác lao động, Thanh coi đó như cách duy nhất để giúp đỡ gia đình. Nhưng ảo mộng chóng tan, xứ người chẳng phải thiên đường, Thanh chỉ còn biết làm quần quật và dành dụm từng đồng. Để nhà khỏi buồn, trong thư Thanh tô vẽ về một cuộc sống chỉ có trong mơ.
Ngày về, mọi người mừng rỡ nhận quà, Thanh lại tiếp tục nói về cuộc sống trong mơ.
Đêm. Chỉ còn mẹ. Hết nắn tay nắn chân Thanh rồi mẹ lại sụt sùi. Thanh nghẹn ngào khi nghe mẹ nói:
- Dối mẹ làm gì. Giơ xương thế kia thì làm sao mà sung sướng được hở con
!


Một câu chuyện ngắn về tình yêu thật lãng mạn và gắn liền với thực tế. Truyện đưa chúng ta đến những cung bậc cảm xúc của tình yêu. Với những tình tiết hấp dẫn.

Truyện ngắn tình yêu lãng mạn nhất "Đúng...em chỉ cần tiền"


Truyện ngắn tình yêu lãng mạn nhất "Đúng...em chỉ cần tiền"

"Anh sẽ về, nhất định em phải đợi anh nhé."

Anh ôm chặt lấy cô vào lòng, hôn lên tóc cô và thì thầm nói.

Nép vào ngực anh, cô lặng lẽ gật đầu, bao nhiêu điều muốn nói nhưng không thể nói ra.

Nước mắt cô lăn dài trên má. Vậy là chỉ cần trời sáng, chỉ cần đồng hồ cất lên 9 tiếng chuông lạnh lùng, anh sẽ xa cô và chẳng để lại cho cô điều gì ngoài một chữ ‘đợi’.

Anh, con nhà giàu, đẹp trai, sự nghiệp sáng lạng được biết bao người ngưỡng mộ. Cô, chỉ là một đứa trẻ mồ côi, tứ cố vô thân không nơi nương tựa, tương lai của cô chỉ có thể dựa vào tấm bằng đại học còn chưa lấy được. Đơn nhiên chuyện tình của họ cũng như bao chuyện tình không môn đăng hộ đối khác. Gia đình anh, bạn bè anh phản đối và nhìn cô với ánh mắt khinh thường. Khinh thường một con nhỏ trèo cao không biết thân phận. Nhưng tình yêu có bao giờ chịu thua số phận, anh bất chấp tất cả để ở bên cô, sống với cô. Cô đã từng hạnh phúc, đã từng mơ và rồi giấc mơ ấy cũng tan vỡ. Bố mẹ anh dùng đủ mọi cách bắt anh ra nước ngoài, thậm chí là dùng cả sức khỏe và mạng sống của họ.

Anh đầu hàng số phận và ra đi. Cô không trách, cũng không thể trách điều gì cả, nếu giữa tình yêu và bố mẹ thứ anh chỉ có thể mất là tình yêu.

Nhìn bóng lưng anh đi xa dần, cô khuỵu xuống đất, nấc lên không thành tiếng. Chỗ dựa duy nhất của cô, người thân yêu duy nhất của cô đã đi. Giờ đây cô lại chỉ có một mình.
Truyện ngắn tình yêu lãng mạn nhất "Đúng...em chỉ cần tiền"


*** 4 năm, đối với một số người trôi qua thật nhanh, nhưng đối với anh đó là quãng thời gian dài dường như vô tận. Bốn năm, giờ đây anh đã có được tất cả những gì mà một con người thành đạt cần có. Nhưng tình yêu của anh thì đã mất và có thể mãi mãi không thể tìm lại được. Khi anh đi cô đã hứa sẽ đợi anh, vậy mà tất cả những gì cô có thể làm là bặt vô âm tín rồi chỉ sau 2 năm anh nghe tin cô lấy chồng. Một người chồng giàu có, lớn tuổi và có thể cho cô tất cả những gì cô muốn. Anh đã không muốn tin nhưng không thể liên lạc với cô để hỏi rõ mọi chuyện. Anh đau khổ, dằn vặt, chờ đợi, cho tới một ngày một tấm thiệp cưới được gởi tới cho anh và tên cô nghiễm nhiên nằm trên đó. Anh đã tin và bắt đầu chấp nhận. Giờ đây khi quay trở lại, mong ước duy nhất của anh là tìm cô để nhìn thấy cô thật sự hạnh phúc…. Và đó cũng là lần cuối anh muốn gặp cô.
***
Em chỉ cần tiền, girl buồn phiền ngồi khóc
Khi những chiếc lá đã bắt đầu ngả màu vàng, khi mà thời tiết đã bắt đầu trở lạnh, cô vội vã khoác lên mình chiếc áo ấm dày, với tay kéo chiếc mũ sụp xuống che đi gương mặt mình.

Cô nhanh tay vơ lấy những tờ tiền vươn vãi trên tấm gra giường nhàu nhĩ và bước vội ra khỏi khách sạn. Cô cứ cúi mặt đi, đi rất nhanh như để lẩn trốn ánh mắt dè bỉu của mọi người. Cũng có thể chẳng ai nhìn cô đâu, nhưng một khi đã sai trái thì cảm giác bị người khác khinh rẻ luôn bám theo mình. Vô tình, lúc cô bước đi, một người nhìn thấy cô và sửng sờ làm rơi chiếc cốc rượu.

Anh đứng phắt dậy, đẩy bàn và chạy theo bóng dáng người phụ nữ kia. Có thể cách ăn mặc, trang điểm lòe loẹt và chiếc mũ che đi gần hết khuôn mặt nhưng với anh, hình ảnh của cô đã in đậm trong kí ức nên không thể nào anh không nhận ra cô. Chạy nhưng điên cuồng về phía trước, anh thấy cô đứng lặng lẽ bên cột đèn đường, ánh đèn hắt lên người cô một cách mờ ảo. Anh định chạy tới níu lấy tay cô nhưng rồi một chiếc xe sang trọng trờ tới, cô bước lên xe một cách lạnh lùng và khi
chạy lướt qua anh, anh thấy người đàn ông trên xe bắt đầu nhào tới kéo áo cô như một con thú, điên cuồng. Chết lặng…. đây đâu phải là viễn cảnh anh từng nghĩ tới.
Người chồng của cô kia ư? hạnh phúc của cô là kia ư? vậy cô đến khách sạn để làm gì? Bao nhiêu câu hỏi dằn vặt anh, bao nhiêu nghi ngờ dồn nén trong anh bộc phát khiến anh không sao trả lời cho chính mình được. Cầm trên tay những tờ tiền xanh nhạt cô nhẹ nhàng vuốt thẳng nó một cách cẩn thận và
yêu chiều. Với một số người đây là đồng tiền bẩn thỉu nhưng với cô đây là tất cả những hi vọng cô có thể gom lại để mua lấy một hạnh phúc mong manh. Cầm xấp giấy được thám tử đưa cho mình, nhìn gương mặt cô hiện rõ trên tờ giấy phẳng
phiu đó…. Anh bỗng thấy lợm người, tờ giấy trắng trong tay, khuôn mặt tươi cười của cô khiến anh cảm thấy thật buồn nôn. Thì ra đây chính là con đường cô đã chọn, nhơ nhớp và đáng khinh làm sao.
Cô vẫn đứng lặng lẽ trên vỉa hè để chờ người khách tối nay. Chiếc váy đỏ nhẹ nhàng
ôm lấy cô làm cô thật nổi bật, vẻ nổi bật đó được đổi lại nhờ ánh mắt soi mói của người đi đường. Khẽ nhếch môi, chính cô còn khinh mình nữa là…. Nụ cười của cô chợt tắt ngấm khi nhìn người đang đứng trước mặt mình.

Anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo tăm tối nhất. Trong trí nhớ của cô anh luôn nhìn cô ấm áp và dường như hiểu ra mọi chuyện cô bất ngờ cười lớn, cười thật to nhưng đuôi mắt đã ươn ướt từ lúc nào. Nắm tay cô kéo lên xe, anh lái như điên tới một nơi vắng vẻ….

Sau giây phút yên lặng để anh và cô nhìn nhau, tìm ở nhau những điểm gì thay đổi sau từng ấy năm xa cách và thoáng giật mình khi cả hai cùng nhận ra rằng anh vẫn vậy nhưng cô đã thay đổi gần như hoàn toàn.
"Anh nghe nói em đã lấy chồng, vậy chồng em đâu?" anh lạnh lùng nhìn cô rồi cất giọng.

"Em thì nghe nói anh đã lấy vợ, vậy vợ anh đâu mà để anh đi tìm ‘gái’ thế này?" cô nheo mắt hỏi ngược lại anh. Anh sửng sờ nhìn cô. Trò đùa gì thế này?

Nhíu mày nhìn cô, anh không thể thốt lên một lời nào cả. Thì ra có những việc, mọi người sắp đặt thật là khéo, thật là hay…. Dù đó là hiểu lầm nhưng nhìn cô lúc này anh cũng không thể nào nguôi hận. Cứ cho là vì anh, cô cũng không nên biến mình thành loại người như hôm nay.

"Anh nhìn đủ chưa? Đủ rồi thì đưa em về lại chỗ cũ ngay đi…." Cô gắt lên. Đưa tay mở cửa xe.

"Tại sao?" mắt vẫn không nhìn cô, bàn tay siết chặt lấy vô lăng anh hỏi cô một cách
nặng nề, mệt mỏi.

"Em cần tiền…."

Tiền, tất cả chỉ vì đồng tiền thôi sao? Anh tức giận đưa tay lôi cô vào xe và nhấn ga lao đi.

Thoáng bàng hoàng nhìn anh, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bất cần của mình.

Có gì đâu, khi bây giờ đã không còn đáng được yêu thương và tôn trọng.
Chiếc xe lao nhanh đến một khách sạn gần đó, anh lôi cô vào trong, nhận chìa khóa rồi lại kéo tay cô lôi lên phòng. Đẩy mạnh cô xuống giường, anh đưa tay đè cô xuống và hôn tới tấp vào môi cô. Nụ hôn mạnh bạo chứa đầy tức giận, đau khổ, không còn là những cữ chỉ âu yếm ngọt ngào như trước đây. Khi chiếc váy trượt xuống khỏi cơ thể, những vết bầm tím trên vai, ngực cô hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn, anh ngừng lại. Cô bây giờ không còn là cô gái trong sáng chỉ thuộc về anh, cô bây giờ đã nhàu nhĩ cũ nát và héo úa đến mức đáng giận. Đẩy cô ra, anh đứng dậy nhặt chiếc áo sơ mi mặc vội vào người.

Trước khi quay đi, anh vung tay ném lên giường cho cô những tờ năm trăm ngàn mới tinh rồi bước vội ra khỏi phòng.

" Em cần tiền…. Chỉ cần tiền mà thôi…." Cô cười lên như điên dại, nhặt những đồng tiền anh vứt ra như nâng niu một thứ gì đó đáng quý nhưng rất tiếc là đã vỡ nát mất rồi.

***

Những ngày sau đó anh lao vào công việc.

Những ngày sau đó cô lại lao vào kiếm tiền.

Chỉ khi đêm về anh lặng lẽ ôm vào lòng khuôn mặt cô cách đây bốn năm, một khuôn mặt xinh đẹp, trong sạch. Chỉ khi đêm về, cô lại lê những bước chân nặng nề trên nền gạch bệnh viện, lặng lẽ ôm vào lòng hạnh phúc nhỏ nhoi của riêng cô bằng tấm thân nhơ nhuốc của mình. Và họ không gặp nhau, dù là vô tình hay cố ý.

***
Anh lái xe chậm rãi trên những con đường trước đây anh và cô cùng đi qua. Những kỉ niệm đẹp bỗng trở về nhưng không còn mang lại hơi ấm hạnh phúc, ngọt ngào mà dường như chỉ gợi lại những chua chát, đau thương. Thẩn thờ nhìn về phía bên kia đường, một cảnh tưởng đập vào mắt khiến anh khó chịu. Một người đàn bà to béo đang ra sức đánh chửi tới tấp vào mặt một cô gái trẻ. Một tay bà nắm tóc cô, tay kia ra sức kéo tay cô ra và tát mạnh vào mặt cô. Đúng. Cô gái đó chính là cô ấy, là người một thời anh yêu thương, ôm ấp. Những câu chửi rủa từ người đàn bà đó và từ những người xung quanh đập vào tai anh, nhức nhối.

" Con điếm, mày chết đi…. Dám bu bám theo chồng bà à…. Mày đúng là thứ cặn bã mà."

" Cái thứ này không đáng để cứu…." "Cặn bã…."

" Sao chúng nó còn chường mặt ra ngoài xã hội nhỉ…."

"Chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh…."
….

Anh bật cười, cái giá cho đồng tiền em kiếm được chỉ như vậy thôi đấy. Em thấy không, đến anh còn thấy khinh em nữa là người khác. Cúi đầu bật chìa khóa, anh không còn muốn can thiệp vào cuộc đời cô nữa rồi. Một tiếng hét chói tai vang lên, kéo sự chú ý của anh trở lại nơi cô đang đứng…. Cô lấy sức đẩy người đàn bà đó ra, nhưng lại bất ngờ bị bà ta đẩy ngược lại một cái thật mạnh. Cô bị đẩy ra đường, một chiếc ô tô bất ngờ lao tới không thể tránh kịp đã tông vào cô. Cô nằm đó, máu cứ không ngừng chảy, ướt đẫm mặt đường. Đẩy cửa xe thật mạnh anh chạy tới chỗ cô, đưa đôi tay run rẩy nâng cô dậy.

Anh nhìn cô đau đớn, nỗi đau đè nặng lồng ngực khiến việc gọi tên cô cũng thật khó khăn.

Cô nhìn anh, ánh mắt mờ đục, đưa tay quờ quạng như muốn tìm một thứ gì đó.

" Giúp em…. ………. Túi……. Xách ……" cô thều thào nhìn anh van nài.

Nhặt chiếc túi xách đưa cho cô, cô run rẩy mở túi xách, nhưng sức cô yếu quá rồi, đến chiếc khóa kéo cũng không thể mở được. Gỡ tay cô ra, anh cúi đầu mở túi, bên trong không có gì cả, ngoài một cuốn sổ cũ kĩ và ố vàng, một tấm ảnh chụp một đứa bé trai ngộ nghĩnh đang cười toe toét. Ấn cuốn sổ vào tay anh, cô ôm lấy tấm ảnh rồi khẽ mỉm cười.

"Giúp ……………. Em .............. cứu đứa….trẻ này….. được không?"

Không kịp nghe câu trả lời từ anh, mắt cô dần khép lại, đôi tay vẫn ôm chặt tấm ảnh vào lòng, môi mỉm cười. Nụ cười cuối cùng của một cuộc đời đầy nước mắt. Trời bắt đầu mưa nặng hạt và cô đã ra đi mãi mãi….

***

Nhiều khi anh cũng tự cảm thấy bản thân mình là một người lạnh lùng. Kể cả lúc nhìn thấy cô nằm trên vũng máu đỏ, đến lúc nhìn chiếc xe cứu thương chở xác cô đi tuyệt nhiên anh không rơi một giọt nước mắt. Ngồi lặng lẽ trong căn phòng quen thuộc của mình, chiếc áo sơ mi trắng anh mặc trên người vẫn loang lỗ những vệt máu của cô.

Đưa tay giở từng trang sổ, nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc, từng dòng, từng dòng, những tâm sự của cô chất chứa trong bốn năm hiện lên
trước mắt anh.

Ngày.... Tháng …. Năm…..

Hôm nay anh đi, em về lại căn nhà của chúng ta mà sao thấy trống vắng quá. Thật sự em không muốn như vậy chút nào, nhưng em vẫn
sẽ đợi. Em hứa chắc đấy!
Ngày…. Tháng…. Năm….
Lâu lắm rồi không nghe được tin tức gì từ anh vậy mà lúc nghe được lại là tin anh lấy vợ. Em thật sự hoang mang lắm, không biết có nên tin hay không đây? Nhưng anh yên tâm, em đã hứa sẽ đợi thì nhất định em sẽ đợi….

Ngày…. Tháng…. Năm….

Hôm nay em thấy khó chịu trong người quá, đã mấy ngày nay không thể ăn được gì cả.

Em nhớ anh, nếu anh ở đây anh sẽ chạy ngược chạy xuôi mua thuốc và thức ăn cho
em. Hạnh phúc chỉ như vậy thôi nhưng sao lại ngắn ngủi vậy hả anh?

Ngày…. Tháng…. Năm….

Em có thai rồi, đáng lẽ ra phải vui nhưng sao không thể cười nỗi,nước mắt cứ không
ngừng tuôn ra. Có con, nhưng em như vậy làm sao nuôi được con đây, làm sao báo cho anh biết đây…. Em bổng tủi thân, tủi thay cho cả con của mình….

Ngày…. Tháng…. Năm….

Bụng em ngày càng lớn, em phải nghỉ học thôi, ước mơ của em chắc chỉ có thể được đến như vậy. Nhưng cũng thật may, có người nhận em vào làm tạp vụ tại một quán ăn, lại thêm một việc nữa để em có thể kiếm tiền mua cho con một chút đồ gì đó khi con ra đời.
Anh à, bao giờ anh sẽ trở về hả anh?

Ngày…. Tháng…. Năm….

Hôm nay tự nhiên lại ngã, nhìn máu chảy ra không ngừng em sợ lắm, em không muốn mất con đâu…. Đi khám thì tất cả vẫn ổn, không sao cả, em mừng đến phát khóc anh ạ,. Tối nay lại đau không chịu được, em vỗ nhẹ và thì thầm với con ‘thương mẹ thì đừng làm mẹ đau nữa nhé, làm xong việc này mẹ sẽ về cho con nghỉ ngơi mà’. Đúng là con của anh, ngoan lắm, em hết đau ngay lập tức. Có thể với em bây giờ là hạnh phúc.

Ngày…. Tháng…. Năm….

Con ra đời rồi anh ạ, trông đáng yêu lắm.

Nhìn con ngủ ngoan trong tay mình em lại thấy mắt cay cay, ước gì anh ở đây để bế
con. Chỉ một lần thôi….

Ngày…. Tháng…. Năm….

Sinh nhật con tròn hai tuổi, nhưng ông trời lại tặng con mình món quà độc ác quá anh ạ. Nó đã không có bố, không được sống đầy đủ vậy mà giờ đây lại mắc bệnh ung thư máu. Phải làm sao hả anh? Em nhìn con mê man trong cơn sốt, nhìn những vết bầm tím trên người con mà không thể cầm lòng. Đến giờ phút này em không thể mạnh mẽ được nữa rồi….

Ngày…. Tháng…. Năm….

Xin lỗi anh, em không còn cách nào khác.

Tiền điều trị cho con cao quá, em không thể cầm cự được nữa rồi. Công việc hàng ngày của em không đủ đề chi cho những ngày con nằm viện. Em không muốn mất con, em muốn con được ăn ngon, được uống thuốc, em đành phải đánh mất chính mình thôi. Lần đầu làm thật không dễ, nhưng rồi sẽ quen thôi. Em quyết định sẽ không đợi anh nữa vì con cần em hơn. Xin lỗi!!!!

Ngày…. Tháng…. Năm…..

Cuối cùng anh cũng trở về, thật buồn cười khi giờ đây anh nhìn em như vậy. Thấy em khác quá nhiều so với tưởng tượng của anh đúng không? Anh nhìn em bằng ánh mắt gê tởm, đúng là con người em đã rách nát thật rồi. Anh vung tiền cho em để xem sĩ diện của em có còn hay không hả? Xin lỗi anh em không cần sĩ diện nữa rồi, em cần tiền. Tự nhiên em lại thấy vui, tối nay con lại được tiêm thuốc, ăn ngon và là lần đầu tiên con có quà sinh nhật từ bố. Chắc con cũng sẽ vui như em….

Ngày…. Tháng…. Năm….

Tủy của em không tương thích với con, nhưng em nghĩ anh sẽ thích hợp. Sáng mai em sẽ tìm anh, em sẽ cho con gặp anh…. Chờ em nhé….

Một giọt nước mắt nhỏ lên những trang giấy đã nhòe nhoẹt nước mắt của cô. Ôm cuốn nhật kí vào lòng anh khẽ khóc lên không thành tiếng.

***
Anh nhẹ nhàng khép cửa, đứa bé ngước đầu nhìn anh mỉm cười, mặc cho người y tá lấy đi một xi lanh đầy máu, nó vẫn không khóc lấy một tiếng chỉ khẽ nhíu mày. Khuôn mặt đứa trẻ nhìn kháu khỉnh, thông minh và giống anh như đúc. Đưa tay xoa đầu con anh cúi xuống hỏi nhỏ.

" Con có đau không?"

"Đau…. Nhưng con không khóc đâu, mẹ đã dặn là con trai thì không được khóc." Đưa bàn tay nhỏ gầy guộcđầy dây nhợ nắm chặt lấy vạt áo của anh, đứa bé yếu ớt reo lên.

"Bố về rồi, từ giờ con không phải nhìn bố trong ảnh nữa rồi phải không?"

"Ừm, bố đã về." Anh nhìn con âu yếm.

" Mẹ đâu rồi ạ?" Đứa trẻ lại thều thào hỏi.

Ôm con vào lòng, anh vỗ nhẹ vào lưng con.

"Mẹ mệt rồi, mẹ phải nghỉ ngơi con ạ. Từ giờ bố thay mẹ chăm sóc con được không?" Thằng bé ngọ nguậy gật đâu, những giọt nước mắt nóng hổi của bố lăng dài và ướt đẫm áo nó.

Anh ra đi để lại cho em chữ ‘đợi’ bây giờ em bỏ đi cũng chỉ để lại cho anh một chữ ‘đau’….

Svfu.Vn- Có tất cả những gì sinh viên Lâm Nghiệp cần